Tình yêu và hôn nhân: vì sao yêu nhau vẫn đổ vỡ

Có một câu hỏi tôi nghe đi nghe lại nhiều năm nay, và lần nào nó cũng làm tôi lặng đi một chút: "Tụi em từng yêu nhau lắm. Vậy mà giờ ngồi chung mâm cơm cũng thấy xa lạ. Sao lại ra nông nỗi này?"

Bạn có nhận ra mình trong câu đó không? Hai người từng nhớ nhau đến mất ngủ, từng nắm tay là thấy đủ. Vậy mà bây giờ về chung một nhà, có khi cả tuần không có nổi một câu chuyện tử tế. Người ta hay nói tình yêu và hôn nhân đi với nhau như hình với bóng. Nhưng nếu thật sự như vậy, thì tại sao nhiều cặp yêu nhau say đắm vẫn đổ vỡ?

Tôi viết bài này không phải để phán xét ai. Tôi viết để gọi đúng tên cái gốc — vì khi mình hiểu được gốc, mình mới biết bắt đầu sửa từ đâu.

Yêu nhau là một chuyện, sống với nhau là chuyện khác

Tôi quan sát nhiều năm và thấy điều này: rất nhiều người bước vào hôn nhân với một hiểu lầm dễ thương mà nguy hiểm — họ tưởng tình yêu sẽ tự lo phần còn lại.

Họ nghĩ chỉ cần yêu đủ nhiều thì mọi thứ tự khắc ổn. Tiền bạc, cha mẹ hai bên, con cái, thói quen, cách tiêu xài… tình yêu sẽ "gánh" hết. Nhưng tình yêu không phải cái máy chạy tự động. Cái cảm giác say đắm ban đầu — tim đập, hồi hộp, nhìn nhau là cười — theo thời gian nó sẽ lắng xuống. Đó là chuyện bình thường, không phải dấu hiệu hết yêu. Vấn đề là khi cái say đắm lắng xuống, nếu bên dưới không có gì khác đỡ lấy, hai người sẽ thấy hụt hẫng và nghĩ "chắc mình hết yêu rồi".

Hôn nhân không chỉ là tờ giấy đăng ký, cũng không phải một bản hợp đồng chia tiền nhà tiền điện. Nếu chỉ cần chia chi phí thì thuê người ở ghép cũng được; nếu chỉ cần người chăm lúc ốm thì có thể nhờ dịch vụ. Người ta về với nhau là vì một thứ sâu hơn: sự gắn bó, sự tôn trọng, và một lời cam kết "đời này tôi chọn bạn". Cái giữ hai người lại với nhau qua giông bão không phải cơn say ban đầu — mà là lòng tận tụy được nuôi mỗi ngày.

Nếu bạn đang cảm thấy nhà mình nguội đi, tôi có viết riêng một bài về khi hôn nhân nguội lạnh và những hướng đi để hâm nóng lại — đọc thêm khi rảnh.

Cái gốc nhiều người không nhìn thấy

Bây giờ tôi nói thẳng một điều mà ít người chịu nghe.

Theo kinh nghiệm tôi thấy, phần lớn những đổ vỡ không bắt đầu từ chuyện to. Nó bắt đầu từ sự kiệt sức được tích lại từng ngày, nhất là ở người phụ nữ trong nhà.

Người phụ nữ Việt mình thương nhà đến mức quên cả bản thân. Sáng lo con, đi làm, chiều về cơm nước, dọn dẹp, đến khi nằm xuống thì cạn pin. Và đây là chỗ ít ai nói: khi một người căng thẳng kéo dài, cơ thể họ thay đổi thật — cơ thể dồn sức để chống stress, nội tiết bị xáo trộn, người mệt, da xấu, mất ngủ, dễ cáu. Nhiều ông chồng nhìn vào chỉ thấy "dạo này vợ khó tính, hay gắt". Nhưng tôi muốn bạn nhớ giùm tôi câu này: cáu nhiều khi không phải khó tính — đó là nội tiết đang gửi tín hiệu kêu cứu.

Cái cốc cạn thì không rót cho ai được. Người mẹ kiệt sức không thể cho con sự kiên nhẫn. Người vợ mệt mỏi không thể cho chồng sự dịu dàng. Mà người chồng bị gắt riết cũng mệt, rồi rút lui, im lặng, đi nhậu, ôm điện thoại. Hai người không hết yêu — họ chỉ cùng cạn sức, rồi đứng ở hai đầu một cái nhà mà tưởng đầu kia là người xa lạ.

Đây chính là lý do tôi luôn nói: sửa hôn nhân mà chỉ sửa hành vi bên ngoài thì khó bền. Thân là cái ngọn, gốc nằm ở tâm. Mua quà, đi du lịch, ép nhau "nói chuyện đàng hoàng" — những cái đó tốt, nhưng nếu bên trong người ta đang cạn kiệt mà không ai hiểu, thì gối đệm mỹ phẩm cũng không cứu được một cái nền đang yếu.

Vài bước bạn có thể làm ngay từ tối nay

Tôi không thích hứa hẹn to tát. Hôn nhân là chuyện hệ trọng, không ai dám bảo "làm cái này là chồng vợ quay lại ngay". Nhưng có vài việc nhỏ, làm thật lòng, tôi thấy thường giúp hai người gần lại:

  1. Đổ đầy cái cốc của mình trước. Nghe có vẻ ích kỷ, nhưng yêu mình không phải ích kỷ — đó là khôn ngoan. Bạn ngủ đủ, nghỉ ngơi, bớt ôm hết mọi việc vào người, thì bạn mới còn cái dịu dàng để cho người kia. Một người kiệt sức không thể yêu thương ai cho tử tế được.

  2. Hiểu trước, sửa sau. Trước khi trách "sao anh/em vô tâm", thử hỏi: hôm nay người ấy có đang mệt không, có đang lo gì không? Tôi hay dạy học viên một câu: hãy yêu người bạn đời như yêu khách quý — tức là tìm hiểu họ thật sự cần gì, chứ không phải ép họ theo ý mình. Hiểu được rồi thì rất nhiều cuộc cãi vã vô ích tự tan.

  3. Nói chuyện cho ra nói chuyện. Phần lớn rạn nứt tôi gặp đều quay về một chỗ: hai người không còn thật sự nói chuyện với nhau. Cái này tôi viết kỹ trong bài giao tiếp vợ chồng — gốc rễ của hầu hết mâu thuẫn, bạn nên đọc.

  4. Giữ những việc nhỏ mỗi ngày. Một tin nhắn hỏi han, một bữa cơm ngồi cùng nhau không điện thoại, một cái ôm trước khi ngủ. Tình yêu trong hôn nhân không sống bằng vài dịp lớn — nó sống bằng những việc nhỏ lặp lại mỗi ngày.

Và nếu cả hai đã cố mà vẫn bế tắc, đừng coi việc tìm người hỗ trợ là thất bại. Biết khi nào nên tìm đến chuyên gia tâm lý hôn nhân là người trưởng thành, không phải người yếu đuối.

Một điều tôi phải nói rõ về sự an toàn

Có một chuyện tôi không bao giờ được phép nói nửa vời. Tôi vừa khuyên bạn kiên nhẫn, thấu hiểu, ở lại với nhau. Nhưng nếu trong nhà có bạo hành, đe dọa, hay bất kỳ điều gì khiến bạn hoặc con bạn không an toàn, thì tôi không khuyên bạn "ráng chịu" hay "tự nhủ chắc cũng không đến nỗi". An toàn của bạn phải đứng trước. Lúc đó việc cần làm là tìm tới người thân tin cậy hoặc nơi hỗ trợ chuyên môn, chứ không phải gồng mình ở lại.

Tôi cũng muốn nói thật: những gì tôi chia sẻ ở đây là kinh nghiệm của một người làm nghề và quan sát nhiều, không thay thế được tư vấn của chuyên gia tâm lý hay luật sư khi hoàn cảnh của bạn cần đến.

Vậy thì, tình yêu và hôn nhân có thật sự cần nhau không?

Tôi tin là có. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu thì khô như cái khung nhà không có người ở. Nhưng tình yêu mà không được vun bằng sự thấu hiểu và cam kết mỗi ngày thì cũng sớm tàn. Tình yêu và hôn nhân không phải hai thứ tự nhiên dính vào nhau và yên đó mãi — chúng là hai thứ cần nhau, và cần bạn nuôi chúng.

Yêu nhau vẫn đổ vỡ, không phải vì hết yêu, mà vì hai người quên mất rằng tình yêu cũng cần được chăm như một cái cây. Tin tốt là: cái cây nào còn rễ thì còn cứu được. Nếu bạn đang thấy nhà mình nguội đi mà vẫn còn muốn giữ, thì cái muốn giữ đó chính là rễ. Đọc thêm vì sao nhiều cuộc hôn nhân đổ vỡ — và vì sao bạn có thể khác nếu bạn cần thêm một góc nhìn để vững lòng.

Tôi không hứa với bạn một phép màu. Tôi chỉ hứa điều này: nếu bạn bắt đầu từ cái gốc — đổ đầy chính mình, hiểu người bạn đời, và nói chuyện lại với nhau bằng lòng tử tế — thì bạn đã đi đúng hướng rồi.


Tôi đã soạn một cẩm nang nhỏ — "Cẩm nang giữ gìn hôn nhân" — gói lại những gì tôi chia sẻ ở trên thành các bước thực hành cụ thể, dễ làm theo. Cẩm nang này tôi gửi miễn phí qua email. Nếu bạn muốn nhận, để lại email của bạn, tôi sẽ gửi tận tay. Giữ một mái nhà ấm là việc đáng để mình chịu khó, và bạn không cần làm một mình.

Đọc thêm

Bạn muốn giữ lửa cho gia đình mình?

Nhận miễn phí cẩm nang “Giữ lửa hôn nhân — 5 bước tìm lại sự gần gũi, ngay cả khi tưởng đã muộn”.

Nhận cẩm nang miễn phí →