Khi nào vợ chồng cần đến chuyên gia tâm lý hôn nhân?

Có những buổi tối hai vợ chồng ngồi chung một mâm cơm mà như ngồi ở hai bàn khác nhau. Không ai cãi nhau, không ai to tiếng. Chỉ là một sự im lặng dày lên từng ngày, đến mức bạn không còn nhớ lần cuối cùng cả hai cười với nhau vì một chuyện vu vơ là khi nào. Nhiều người trong các bạn viết cho tôi đúng vào cái khoảnh khắc ấy, kèm một câu hỏi rất khẽ: liệu mình có cần đến chuyên gia tâm lý hôn nhân không, hay làm vậy là thừa nhận hôn nhân của mình đã hỏng rồi?

Tôi muốn nói thẳng ngay từ đầu: đi tìm sự trợ giúp không phải là dấu hiệu của một cuộc hôn nhân thất bại. Tôi quan sát suốt nhiều năm làm nghề và đào tạo người khác, gần như ai cũng nghĩ ngược lại — coi việc ngồi trước một người thứ ba để nói về chuyện nhà mình là điều đáng xấu hổ, là chuyện chẳng đặng đừng. Chính cái định kiến đó mới là thứ khiến nhiều cặp đôi để vết nứt nhỏ kéo dài thành vực sâu.

Gốc rễ: không ai dạy chúng ta cách làm vợ, làm chồng

Bạn để ý mà xem. Muốn lái xe, ta đi học và thi bằng. Muốn làm một nghề, ta học vài năm. Nhưng để bước vào hôn nhân — việc lớn nhất đời người — gần như chẳng ai được dạy một buổi nào tử tế. Ta cưới nhau bằng tình yêu và bằng những gì học lỏm từ chính bố mẹ mình, rồi cứ thế dò đường trong bóng tối.

Theo kinh nghiệm tôi thấy, phần lớn xung đột vợ chồng không đến từ việc hai người hết yêu nhau. Nó đến từ chỗ hai người không biết cách hiểu nhau. Cùng một câu nói, người vợ hiểu một kiểu, người chồng nhận một kiểu — rồi cả hai cùng tổn thương vì một hiểu lầm mà chẳng ai cố ý. Đây cũng là điều tôi đã viết kỹ trong bài giao tiếp vợ chồng là gốc rễ của hầu hết mâu thuẫn. Một chuyên gia tâm lý hôn nhân giỏi, ở khía cạnh này, không khác gì một người đứng giữa hai bạn, soi sáng cái khoảng tối mà chính người trong cuộc không nhìn thấy.

Còn một gốc rễ nữa mà tôi hay nhắc, vì ít người để ý. Rất nhiều người vợ Việt thương nhà đến mức quên cả bản thân, gánh việc đến kiệt sức. Khi một người phụ nữ căng thẳng kéo dài, cơ thể chị ấy thay đổi thật — ngủ không ngon, da xạm đi, và dễ cáu hơn. Tôi vẫn nói: nhiều khi vợ cáu không phải vì khó tính, mà là nội tiết đang gửi đi một tín hiệu kêu cứu. Người chồng không hiểu điều này sẽ nghĩ "vợ mình đổi tính", rồi giận. Cái cốc đã cạn thì không rót cho ai được nữa. Người vợ kiệt sức không còn dịu dàng để cho đi, và cả nhà cùng chịu.

Vậy khi nào thật sự nên tìm đến chuyên gia?

Tôi không tin vào kiểu chờ "nước đến chân mới nhảy". Nhưng nếu bạn cần vài dấu mốc cụ thể, đây là những gì tôi để ý:

Và đây là điều tôi muốn các bạn ghi nhớ kỹ: không phải lúc nào cũng phải đợi "có vấn đề" mới đi. Có những cặp đôi tìm đến chuyên gia một cách đều đặn, giống như đi khám sức khỏe định kỳ — không phải vì đang bệnh, mà để phát hiện sớm những vết nứt còn nhỏ, trước khi chúng kịp lớn. Tôi thấy đó là cách làm khôn ngoan. Giữ gìn một cuộc hôn nhân cũng giống như chăm những việc nhỏ mỗi ngày — phòng bệnh bao giờ cũng nhẹ nhàng hơn chữa bệnh.

Một lưu ý tôi không thể bỏ qua

Có một ranh giới tôi luôn nói rõ. Nếu trong nhà bạn đang có chuyện bạo hành, đe dọa, hay bất kỳ điều gì khiến bạn hoặc con cái không an toàn — thì đây không còn là câu chuyện "ngồi lại để hiểu nhau" nữa. Lúc ấy, ưu tiên số một là sự an toàn của bạn. Hãy tìm đến một người bạn tin cậy, người thân, hoặc một tổ chức hỗ trợ chuyên môn càng sớm càng tốt. Tôi không bao giờ khuyên ai "ráng chịu" trong hoàn cảnh đó. Yêu mình không phải là ích kỷ — đó là khôn ngoan, và đôi khi đó là điều cần làm trước nhất.

Vài bước bạn làm được ngay hôm nay

Trong khi cân nhắc có nên tìm đến một chuyên gia tâm lý hôn nhân hay không, bạn vẫn có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ, ngay tại nhà mình:

  1. Mỗi tối dành mười lăm phút nói chuyện — chỉ hai người, tắt điện thoại. Không bàn việc nhà, không nhắc con cái. Chỉ hỏi nhau "hôm nay của em/anh thế nào".
  2. Tập nghe để hiểu, đừng nghe để cãi. Lần tới khi bạn đời nói một điều khiến bạn khó chịu, thử dừng lại một nhịp và tự hỏi: phía sau câu đó là nỗi gì? Tôi vẫn nói, hãy thử yêu người bạn đời như yêu một người mình thật lòng muốn hiểu — bằng thấu hiểu, không phải bằng ép buộc.
  3. Chăm cái gốc trước cái ngọn. Thân là cái ngọn, gốc nằm ở tâm. Sửa vài hành vi bên ngoài mà bên trong vẫn mệt mỏi, dồn nén thì không bền. Người vợ cần được nghỉ ngơi, người chồng cần được hiểu — đó mới là gốc.

Nếu sau khi thử những việc này mà bạn vẫn thấy bế tắc, đừng coi việc tìm đến chuyên gia là thất bại. Hãy đọc thêm nên bắt đầu tìm sự giúp đỡ cho hôn nhân từ đâu để biết bước đi tiếp theo. Và nếu bạn đang ở giai đoạn nặng hơn, cách cứu vãn hôn nhân khi tưởng như đã quá muộn có thể là điểm tựa.

Lời cuối

Tôi luôn tin một điều: người dẫn dắt thì khác người năn nỉ. Một cuộc hôn nhân bền không phải là cuộc hôn nhân chưa từng có sóng gió, mà là nơi hai người đủ can đảm để tìm cách đi qua sóng gió cùng nhau — kể cả khi điều đó nghĩa là mời thêm một chuyên gia tâm lý hôn nhân ngồi cùng mình một chặng đường.

Những gì tôi chia sẻ ở đây là kinh nghiệm tôi rút ra qua nhiều năm quan sát và làm nghề, không thay thế cho tư vấn trực tiếp của chuyên gia tâm lý hay luật sư trong trường hợp riêng của bạn. Mỗi cuộc hôn nhân là một câu chuyện riêng, và bạn xứng đáng được lắng nghe một cách riêng.

Nếu bạn muốn có thêm những điều nhỏ nhặt mà thiết thực để giữ gìn mái nhà của mình, tôi đã gói ghém lại trong cẩm nang miễn phí "Giữ gìn hôn nhân". Bạn để lại email, tôi gửi tận tay. Coi như món quà từ một người đi trước, gửi đến những người đang thật lòng muốn giữ lấy người mình thương.

Đọc thêm

Bạn muốn giữ lửa cho gia đình mình?

Nhận miễn phí cẩm nang “Giữ lửa hôn nhân — 5 bước tìm lại sự gần gũi, ngay cả khi tưởng đã muộn”.

Nhận cẩm nang miễn phí →